[NHÂN VẬT TIÊU BIỂU BÚP SEN VÀNG] – MAI  XUÂN THÀNH: Làm phim chưa bao giờ là một sự lựa chọn

Cậu học sinh cấp III còn nhút nhát và ít nói, đến với TPD bằng khát khao kể những câu chuyện của cuộc sống dưới lăng kính điện ảnh. Bộ phim đầu tay “Khi không còn mẹ” của đạo diễn trẻ Mai Xuân Thành lọt vào top 10 đề cử Búp Sen Vàng 2015 đã phần nào cho thấy những nỗ lực tìm tòi và góc nhìn của Thành đã được mọi người ghi nhận.

10690029_779355008789351_6467157476074311461_n

Chào Thành, chúc mừng bộ phim Khi không còn mẹ của bạn đã lọt top 10 đề cử BSV. Cảm xúc của bạn bây giờ thế nào?

Như mọi người mình rất bất ngờ và vui mừng khi phim tài liệu đầu tay của mình dược lọt vào top 10 một giải thưởng điện ảnh thường niên như Búp Sen Vàng.Nhưng trên phương diện cá nhân, niềm vui của mình gấp 3 gấp 4 mọi người vì lớp H48 của mình còn có những 2 phim nữa cũng được lọt vào top 10, đó là phim của bạn Tuấn Thành và anh Phát.

Được biết đây là bộ phim đầu tay của bạn, vậy trong quá trình thực hiện bộ phimbạn đã gặp những khó khăn gì?

Mình bắt đầu muộn hơn các bạn khác khi không tìm được ý tưởng và phải đổi ý tưởng 2 lần. Ngoài vấn đề thiết bị ra thì thời gian khi quay phim này là khi mình đang chuẩn bị cho kỳ thi học kỳ lớp 11, tuy nhiên mình tin đây không chỉ là khó khăn của riêng mình. Trung tâm TPD và chị Thư đã rất tâm lý nới rộng thời hạn nộp phim cho bọn mình. Thời gian ở gần nhân vật của mình cũng ít vì lúc đó còn phải đi học và nhà mình khá xa nên phải đi lại nhiều.

Bộ phim của mình có lẽ sẽ không hoàn thành được nếu không có sự giúp đỡ của trung tâm, chị Thư, anh Đức Anh , chị Táo, anh Việt và các bạn bè trong lớp nhất là chị Minh Hải, anh Thành v..v…

Lí do bạn lựa chọn nhân vật này, bạn hãy chia sẻ một chút về quá trình làm quen với nhân vật?

Lần đầu mình gặp nhân vật trong buổi học thêm Toán lớp 10. Điều làm mình chú ý là tấm băng đen trên ngực áo của cậu bé mặc đồng phục Chu Văn An ướt nhẹp vì đi mưa đến. Sáng hôm sau mình có nói chuyện với bạn cùng lớp về hoàn cảnh củaDuy và thực sự đồng cảm với bạn, thật không ngờ khi đó Duy đang đi đằng sau và nghe được chuyện đó.Bọn mình trở thành bạn từ đây.

11787472_936832273041623_1399010993_n

Sau hai lần đổi ý tưởng,mình nghĩ lại và nhận ra Duy là người đã khiến mình có sự đồng cảm ngay từ lần đầu gặp và câu chuyện đã để lại ấn tượng cho mình suốt một năm là câu chuyện mình mong muốn kể nhất, mình đề cập với Duy về dự định làm phim và tối hôm sau thì bạn nhắn tin rằng bạn đồng ý cho quay.

Bộ phim làm về đề tài gia đình là một đề tài không mới, vậy qua bộ phim của mình bạn muốn thể hiện góc nhìn như thế nào và bạn có lo ngại bộ phim của mình không vượt qua được cái bóng của  các bộ phim đã thành công trước?

Mình làm bộ phim với mong muốn thể hiện được sự chia sẻ của mình với bạn Duy, muốn được kể lại câu chuyện đã cho mình cảm xúc,khâm phục, yêu mến với một người bạn bằng tuổi nhưng đã trưởng thành hơn mình rất nhiều.Chỉ cần có người xem phim và có thể đồng cảm được với nhân vật là mình đã rất vui mừng rồi chứ không hề lo ngại gì cả.

Nếu tự mình được đánh giá, bạn cho rằng điều gì ở phim “Khi không còn mẹ” là ấn tượng nhất?

Cá nhân mình tâm đắc nhất là cách kể chuyện trong phim. Đó cũng là điều khiến mình suy nghĩ rất nhiều khi làm phim này, nếu không nghĩ ra cách kể chuyện thì có lẽ bộ phim đã không thể hiện được hết ý đồ, câu chuyện mà mình muốn thể hiện và bộ phim sẽ không được hoàn thành.

Những trải nghiệm bạn thu nhận được sau khi thực hiện bộ phim này là gì?

Mình trước đây là một người rất nhút nhát, thiếu tự tin và ít nói. Từ khi cầm chiếc máy quay, ghi lại mọi chuyển động của cuộc sống góc nhìn và trải nghiệm của mình không hề bị thu hẹp mà còn được mở rộng hơn rất nhiều. Mình gặp và tiếp xúc với nhiều người trong đó có những anh chị ở TPD luôn sẵn sàng giúp đỡ khi mình khó khăn, những người bạn luôn sẵn sàng chia sẻ niềm vui cũng như nỗi buồn.Đặc biệt nhất là mình được cảm nhận sức mạnh của hình ảnh trong phim Tài Liệu, được thể hiện sự đồng cảm với nhân vật, nói được tiếng nói của mình.

Làm phim giúp mình hiểu được thế nào là sự dấn thân, dám nghĩ dám làm, sự kiên trì vượt qua khó khăn, theo đuổi bằng được mục tiêu của mình.

Là một học sinh cấp III, tại sao bạn lựa chọn theo học lớp làm phim ở TPD?

TPD là trung tâm hỗ trợ và phát triển tài năng điện ảnh trẻ có môi trường học tập, sáng tạo, làm việc rất phù hợp với mình. Mình đã quan tâm đến trung tâm TPD từ trước đó, nhưng đến bây giờ mới có cơ hội tham gia lớp làm phim tài liệu của trung tâm.

Mình đã yêu thích việc làm phim từ lâu, được truyền cảm hứng từ những bức ảnh,câu chuyện của đoàn làm phim mà bố mình tham gia những năm về trước trong đó có những con người đã đạt được thành công mà mình thường thấy trên màn ảnh nhỏ.

Quan trọng hơn cả, mình mong muốn tìm được những người bạn có cùng mối quan tâm, niềm yêu thích điện ảnh. Để có thể làm nên những tác phẩm của riêng mình mang tiếng nói và phong cách của những nhà làm phim trẻ.Đó là điều mình quý trọng hơn cả khi tham gia TPD.

Vậy bạn  đã có định hướng nào cho tương lai và công việc làm phim có phải lựa chọn của bạn?

Là một người mong muốn được học hỏi,khát khao trải nghiệm, mình mong muốn được tự mình bước chân ra thế giới, theo đuổi tình yêu với công nghệ kỹ thuật hiện đại.Còn với việc làm phim, đây chưa bao giờ là một sự lựa chọn.Làm phim là cách mình thể hiện tiếng nói, sự quan sát, trải nghiệm với cuộc sống, không thể thiếu được bây giờ hay sau này.

Cảm ơn Thành về những chia sẻ thú vị. Chúc Thành luôn giữ được nhiệt huyết với công việc làm phim.

TƯỜNG VI

Posted in Uncategorized

[NHÂN VẬT TIÊU BIỂU BÚP SEN VÀNG 2015] PHẠM LÊ DUNG

Trong top 10 đề cử Búp Sen Vàng năm nay, tác phẩm “Ngày mai” của đạo diễn trẻ Phạm Lê Dung nhận được rất nhiều sự quan tâm từ nhiều phía bởi sự dễ thương, trong sáng và một chút hài hước mà bộ phim mang lại. Cùng làm quen và trò chuyện với đạo diễn Lê Dung để hiểu hơn về quá trình thực hiện một bộ phim truyện sau khi chính Dung đã thành công ở hạng mục phim tài liệu Búp Sen Vàng năm ngoái.

IMG_2137

PV: Chào bạn! Cơ duyên, động lực nào đã giúp bạn thực hiện “Ngày mai”?

Lê Dung: Ban đầu mình chỉ muốn hoàn thành phim này để tốt nghiệm lớp Phim truyện mình đã học ở TPD thôi. Còn bản thân mình khi bắt tay làm một việc gì đó, mình luôn cố gắng hoàn thành một cách tốt nhất.

PV: Bối cảnh của phim thật sự rất ấn tượng, vậy trước đó bạn có gặp khó khăn trong việc lựa chọn địa điểm quay không?

Lê Dung: Nhóm mình lựa chọn địa điểm quay dựa trên một số tiêu chí như địa điểm phải sạch, thoáng mát, đẹp và có chút “lãng mạn”. Các địa điểm khá xa nhau và xa trung tâm thành phố nhiều nhưng cả nhóm vẫn rất cố gắng, chịu khó “đi lại” để có được những thước phim hoàn hảo nhất. Ban đầu việc quyết định địa điểm quay cũng khá khó khăn vì chỉ có 2/5 thành viên nhóm đồng ý chọn các bối cảnh đẹp và ở xa, mình và thiết kế mĩ thuật đã phải rất cương quyết “đấu tranh” để bộ phim có được những ảnh quay đẹp nhất.

PV: Bộ phim nhận được rất nhiều phản hồi tốt về 2 nhân vật chính cũng như các tuyến nhân vật phụ, bạn có thể chia sẻ một chút về quá trình casting diễn viên?

Lê Dung: Đoàn mình nhận được hơn 130 hồ sơ đăng kí casting, tuy nhiên kết quả của buổi casting không mấy khả quan. Diễn viên của bộ phim đều là người mà đoàn được giới thiệu.

DSC_5271

PV: Kỷ niệm nào theo bạn là đáng nhớ nhất trong quá trình quay “Ngày mai”?

Lê Dung: Trong buổi bấm máy thứ 2 tại trường THPT Lương Thế Vinh, chúng mình đã bị bác bảo vệ trường cấm quay do trong đoàn có bạn xuống mượn bác bật lửa để châm nến phục vụ cảnh bói bài tarot làm bác tưởng chúng mình đốt hương trong lớp học.

PV: Trong Top 10 Đề cử hạng mục Phim truyện mùa Búp Sen Vàng năm nay, bạn nghĩ yếu tố nào khiến Ngày mai “đặc biệt” hơn so với các bộ phim còn lại?

Lê Dung: Theo mình, “Ngày mai” là một bộ phim mang tính giải trí cao: dàn diễn viên “lung linh”, bối cảnh đẹp, nội dung tuy đơn giản nhưng mang lại sự hài hước cho người xem.

PV: Kết thúc phim là một chi tiết khá bất ngờ gây cười cho khán giả, ý tưởng về đoạn kết này bắt nguồn từ đâu?

Lê Dung: Ngay từ ban đầu, trong quá trình xây dựng kịch bản cho bộ phim, cả nhóm đã thống nhất là sẽ “không cho” hai nhân vật chính hôn nhau mà sẽ tập trung khắc hoạ tình bạn đẹp giữa hai người, vì vậy nụ hôn của nữ chính phải do một nhân vật khác thực hiện.

_MG_5270

PV:  Dự định trong tương lai của bạn là gì, một bộ phim khác chăng?

Lê Dung: Kế hoạch trong tương lai của mình sẽ là thực hiện một bộ phim tài liệu. Mình đã thử sức với phim tài liệu trước khi bắt đầu với phim truyện, đến nay đã hoàn thành bộ phim truyện đầu tiên nhưng mình vẫn cảm thấy yêu thích thể loại phim tài liệu hơn nên trong thời gian tới, mình sẽ cố gắng trau dồi các kĩ năng và thử sức với loại hình này.

NGỌC HÀ

Posted in Uncategorized

[NHÂN VẬT TIÊU BIỂU BÚP SEN VÀNG 2015] PHẠM MINH HÀ

PHẠM MINH HÀ: Những quan điểm mới bao giờ cũng là sự xuất phát thiểu số 

MinhHa Pham

Bộ phim “Sao Bình không lấy chồng?” của đạo diễn Phạm Minh Hà là một trong 10 bộ phim lọt vào đề cử hạng mục Phim Tài liệu mùa Búp Sen Vàng năm nay. Nhân vật chính của phim là Bình – một phụ nữ chưa kết hôn và những áp lực từ phía gia đình, bạn bè, xã hội trước quyết định của cô.

PV: Cảm xúc của bạn khi biết tin bộ phim đầu tay của mình được lọt vào top 10 đề cử phim Tài liệu mùa Búp Sen Vàng năm nay?

Minh Hà: Mình thật sự rất vui và cảm thấy may mắn. Vui vì mình được thử sức trong một lĩnh vực mới và nhận ra đây là lĩnh vực mà mình yêu thích; may mắn vì quen Bình và trở thành bạn của Bình, vì được học thầy Chuyên tại TPD, may mắn vì được Đại sứ quán Mỹ tài trợ. Minh Hà hi vọng sẽ được tiếp tục con đường làm phim, mặc dù công việc chính hiện tại đang rất bận rộn.

PV: Bạn đã xây dựng ý tưởng về bộ phim này như thế nào?

Minh Hà: Năm 2012, sau ba năm sống tại Mỹ, Minh Hà về Hà Nội làm việc. Vừa nhìn thấy mặt là hàng xóm đã hỏi “Thế bao giờ lấy chồng?” và đấy là điều duy nhất họ quan tâm! Mình không nhớ mấy trăm lần mình phải trả lời câu hỏi đó, hoặc nhận lời khuyên về tương lai của những người không quen biết, từ anh lái xe taxi đến cô hàng trái cây. Điều kỳ cục hơn là, họ không chỉ khuyên mình mà còn quay sang khuyên bố mẹ mình: “Bảo nó lấy chồng đi chứ, con gái thì sự nghiệp vừa vừa thôi.” Ở Mỹ mình cảm thấy mình rất trẻ, nhưng về Việt Nam tự nhiên thấy mình bị liệt vào hàng “báo động.” Minh Hà nhận ra rằng, không phải chỉ mình Minh Hà mà rất nhiều bạn gái xung quanh cũng bị sức ép như thế. Một trong số họ đã không chịu được, đành “nhắm mắt đưa chân” để rồi lấy chồng chỉ vài tháng sau là ly dị, hoặc sống mà không hạnh phúc. Minh Hà nghĩ rằng, ai đó phải lên tiếng!

PV: Quá trình thực hiện “Sao Bình không lấy chồng?” diễn ra trong bao lâu?

Minh Hà: Minh Hà bắt đầu thực hiện bộ phim này từ lúc học làm phim ở TPD, tháng 8/2014, cho đến lúc xong phim, tháng 3/2015, tức là khoảng nửa năm. Đây là bài tốt nghiệp lớp Phim Tài liệu của mình. Lẽ ra phải tốt nghiệp tháng 11/2014 nhưng mà mãi không xong được phim, bởi nhiều lý do: cùng thời gian đó thì Minh Hà thay đổi công việc và rất bận rộn với công việc mới, do bế tắc về ý tưởng trong quá trình làm phim. Lúc bắt tay vào thì hào hứng lắm. Nhưng giữa chừng thì mới hiểu tại sao nhiều người “đứt gánh” nghiệp điện ảnh. Minh Hà may mắn là được Đạo diễn Bùi Thạc Chuyên, giáo viên hướng dẫn lớp Phim Tài liệu của TPD, hướng dẫn. Sau khi cùng thầy thảo luận ý tưởng, Minh Hà có thêm nhiều hướng đi để khai thác tiếp. May mắn nữa là bạn Bình, nhân vật chính, rất hợp tác và dành thời gian cho Minh Hà. Thế là cuối cùng phim cũng xong.

PV: Tại sao bạn lại chọn khai thác đề tài quan niệm hôn nhân của phụ nữ hiện đại?

Minh Hà: Việt Nam, do nhiều năm dài chiến tranh và đóng cửa nền kinh tế, cùng với sự thay đổi chóng mặt về công nghệ trong một thập kỷ trở lại đây, đã tạo ra khoảng cách thế hệ vô cùng lớn. Anh chị em trong một gia đình, hơn nhau chỉ 5-7 tuổi đã có cách sống, cách chơi và cách nghĩ khác hẳn nhau, chứ chưa nói đến khoảng cách giữa bố mẹ và con cái. Khi Việt Nam hội nhập với thế giới, cơ hội tiếp cận công nghệ và những luồng tưởng mới cũng khác nhau giữa các vùng miền và tầng lớp. Tất cả những điều đó tạo nên sự khác biệt sâu sắc về suy nghĩ, quan điểm, và lối sống trong xã hội Việt Nam. Trải qua nhiều thế kỷ, Việt Nam đi theo chế độ phong kiến và chịu ảnh hưởng nặng nề của đạo Khổng, mà trong đó sự “vâng lời,” “ngoan ngoẵn,” “tuân theo chuẩn mực chung” được đề cao. Xã hội hiện đại, trái lại, đề cao sự tự do của “cái tôi,” hay cái “được sống là chính mình.”

Hai luồng tư tưởng trái ngược đó tạo ra những va chạm trong các cộng đồng Việt Nam, và một trong những va chạm lớn nhất là trong vấn đề nữ quyền. Nếu như trước đây phụ nữ bị bó buộc trong “tam tòng tứ đức” và chịu phụ thuộc về kinh tế vào đàn ông, thì ngày nay, nhiều phụ nữ, đặc biệt là các cô gái trẻ ở thành phố, có cơ hội học hành, làm việc trong môi trường quốc tế, được tiếp cận với cái mới; họ không chấp nhận sống theo lối cũ. Tuy nhiên, những quan điểm mới bao giờ cũng xuất phát là thiểu số trong xã hội và thường bị “vùi dập” trước khi trở thành chính thống.

PV: Nếu được thay đổi một chi tiết trong “Sao Bình không lấy chồng” thì bạn sẽ chọn thay đổi điều gì? 

Minh Hà: Nếu được thì mình sẽ quay thêm các cảnh sinh hoạt đời thường của mẹ Bình, một người phụ nữ truyền thống mẫu mực. Đây là phim đầu tay nên còn thiếu kinh nghiệm, lúc đó Minh Hà không lường trước là sẽ cần đến những cảnh đó lúc dựng phim về sau. Một phần nữa là vì mẹ Bình dậy sớm quá! “Nhà làm phim” mở mắt dậy thì bác đã đi chợ nấu cơm xong rồi. Bó tay luôn!

Binh

PV: Việc học làm phim ở TPD và tham gia Búp Sen Vàng đã tác động như thế nào đến công việc hiện tại và cuộc sống của bạn?

Minh Hà: Một người bạn của mình, tên là Quang, sau khi xem xong thì bảo, “Minh Hà ơi, ấy nên làm phim tiếp theo là ‘Sao Quang chưa có con?'” Bạn ấy lấy vợ cũng dăm ba năm rồi mà chưa có con. Minh Hà nghĩ phim của mình đã chia sẻ và đồng cảm được với nhiều người, đặc biệt là các bạn nữ chưa chồng. Đấy là niềm vui lớn nhất của Minh Hà. Mình hiện sống tại Singapore nên không có nhiều dịp giao lưu với khán giả ở Việt Nam. Cám ơn TPD đã giúp làm cầu nối giữa Minh Hà và khán giả.

Binh Jill MinhHa

PV: Cảm ơn đạo diễn Minh Hà đã tham gia thực hiện cuộc phỏng vấn này! Chúc bạn và bộ phim “Sao Bình không lấy chồng?” gặt hát được nhiều thành công trong mùa Búp Sen Vàng năm nay!

NGỌC HÀ

Posted in Uncategorized

BỐ, MẸ VÀ CON TRAI – GIA ĐÌNH LÀ NƠI BẠN CẦN PHẢI SỐNG THẬT NHẤT

Chiếm vị trí áp đảo suốt 5 mùa Búp Sen Vàng đã qua là những bất ngờ và thú vị từ đề tài Gia Đình của các Đạo diễn trẻ tuổi, đặc biệt là ở hạng mục phim tài liệu. Mùa Búp Sen Vàng 6 năm 2015 này, trong danh sách đề cử 10 Phim Tài liệu, câu chuyện gia đình Bố, mẹ và con trai của Đạo diễn trẻ Đỗ Tấn Phát là một câu chuyện đặc biệt khác.

ảnh 2

Chia sẻ về bộ phim của mình, Đỗ Tấn Phát nói cậu khá bất ngờ khi phim lọt vào Top 10 đề cử phim năm nay. Bộ phim kể về chính nơi thân thuộc mà cậu thường xuyên phải xa cách để đi học Đại học. Những thước phim ngập tràn sự ấm áp của người mẹ tần tảo với quán bán bánh mỳ giản dị mà Công An địa phương có thể đến thu quầy bất cứ lúc nào. Những giận dỗi nhỏ nhặt, những tranh luận xuề xòa làm nên không khí không thể quen hơn của mọi gia đình. Bộ phim có kết thúc mở, nhằm gợi ý cho người xem câu chuyện của Đạo diễn chưa kết thúc mà đó mới chỉ là phần tạm gác lại.

Đạo diễn Bố, mẹ và con trai là chàng sinh viên năm Hai trường Đại học Y Hà Nội với nhiều hoài bão và ước mơ, nhưng qua bộ phim của cậu, khán giả vẫn sẽ nhận ra ước mơ lớn nhất của cậu vẫn luôn là ở bên gia đình, được gia đình thấu hiểu và ủng hộ. Đã thành một triết lí, Gia đình sẽ là nơi chốn yên bình dạy chúng ta cách gạt bỏ những lùm xùm ở bên ngoài và thậm chí lùm xùm ở chính bản thân mình, để dành cho nhau những tình yêu thương trọn vẹn nhất, nhưng…

Ta bắt gặp một Bạn là ai? của Đạo diễn Hoàng Huyền My đạt giải Búp Sen Vàng do khán giả bình chọn năm 2012 về đề tài người đồng tính. Nút cao trào của Bố, mẹ và con trai nằm ở đoạn cuối phim khi cậu chia sẻ “Mình là con trai và cũng thích con trai” với mẹ của mình. Điểm chung của cả hai bộ phim là đều đưa nhân vật ra từ vỏ bọc của gia đình, để thể hiện chính con người thực sự mà mình vốn có. Bố, mẹ và con trai của Đạo diễn Đỗ Tấn Phát, câu chuyện nhẹ nhàng và khéo léo, khi xem đoạn đầu ta dễ nghĩ nhân vật chính sẽ là người mẹ, nhưng thực chất phần cuối bộ phim mới nói lên tất cả… Đạo diễn đã rất tinh tế đẩy chính mình làm mấu chốt và điểm kết cho bộ phim: Một nhân vật xuất hiện chớp nhoáng, thậm chí chỉ xuất hiện nhiều qua lời chuyện trò, nhưng lại lại là “hương vị” chính của bộ phim.

ảnh 1

Đạo diễn Đỗ Tấn Phát thú nhận: Hồi đầu khi làm bộ phim này, cậu đơn giản chỉ nghĩ là mình sẽ quay cảnh gia đình sinh hoạt mà thôi. Tuy nhiên, lúc tâm sự của Đạo diễn với nhân vật trong phim, máy quay vẫn đang chạy, trong thời khắc quan trọng thổ lộ nỗi lòng mình. Cuộc nói chuyện dẫn khán giả đến một kết thúc mở, nhân vật mẹ chưa thực sự bị thuyết phục, cô vẫn mong và sẵn sàng tạo cơ hội cho con trai mình sửa đổi. Cảnh quay không vội vàng cướp đi nước mắt của khán giả mà thấm dần khiến ta vỡ lẽ và thổn thức đồng cảm cùng câu chuyện.

Đỗ Tấn Phát cũng tâm sự thêm rằng đây là bộ phim đầu tay của cậu nên các cảnh quay còn khá vụng về. “Khi biết tin mình được lọt vào Top 10 đề cử Búp Sen Vàng thì thực sự mình thấy xấu hổ nhiều hơn là vui mừng, vì cảm giác như đứa con tinh thần của mình chưa đủ “xinh đẹp” để có thể tranh giải với các phim khác. Nhưng mình cũng có chút gì vui mừng vì nó là nỗ lực và công sức cũng như thời gian mình bỏ ra. Với bố mẹ mình thì thực sự em vẫn chưa chia sẻ nhiều về tin vui này, và ngay cả phim của em bố mẹ vẫn chưa được xem. Em vẫn giữ nó cho riêng mình.” – tác giả thú nhận.

Bố, mẹ và con trai vẫn là một đề cử sáng giá của Búp Sen Vàng mùa thứ Sáu này. Phải chăng đây sẽ là bộ phim tiếp nối thành công của Bạn là ai? năm 2012. Búp Sen Vàng xưa nay vốn không tôn vinh sự  “xinh đẹp” luôn trân trọng tôn vinh sự tiềm năng của tác phẩm và tài năng của các Đạo diễn trẻ.

MAI PHƯƠNG

Posted in Uncategorized

Hành trình phong thư trong Thương gửi bố

Chúng ta thường bắt gặp hình ảnh người cha trong Điện ảnh ít hơn so với hình ảnh người mẹ. Những bộ phim về mẹ luôn cho ta cảm giác thêm thấu hiểu, còn những bộ phim về cha cho ta cảm giác chợt nhận ra… Bộ phim Làm bố (đề cử Búp Sen Vàng 2015 hạng mục phim truyện) là một bộ phim như thế.

photo2

Mùa Búp Sen Vàng năm 2015, Top 10 đề cử hạng mục Phim truyện có sự góp mặt đầy bất ngờ của Ba bộ phim làm về người cha: Làm bố, Văn minh xí xổm, Thương gửi bố. Nét tương đồng của cả ba bộ phim là đều nói về mối quan hệ của cha và con. Trong khi Làm bố kể về người cha luôn tận tình chăm sóc vỗ về con trai thì Văn minh xí xổm nói về một người cha bảo thủ vụng về, và “Thương Gửi Bố” có lẽ đặc biệt hơn cả – nói về một người cha chỉ trong tâm tưởng của một cậu bé trai.

Thương gửi bố kể về một cậu bé chưa bao giờ được gặp người bố của mình. Cậu luôn luôn ao ước được có một người bố như bạn bè. Chơi, ăn, học, ngủ… lúc nào cậu cững mường tượng ra người bố và ao ước được gặp bố. Một hôm, cậu nảy ra ý muốn được liên lạc với bố: Viết thư tay rồi gửi đến địa chỉ là Tàu vũ trụ. Nhạc nhiên vô cùng là bức thư đó được đáp lại. Người ngạc nhiên không phải là cậu bé mà là mẹ của cậu khi cô hàng ngày chứng kiến những mong ước cả vật chất lẫn tinh thần từ một người lạ. Cô quyết định tìm hiểu và cuối cùng đã có câu trả lời cho chính mình và con trai.

Bộ phim tái hiện những nét ngây thơ và sinh động của thế giới trẻ thơ. Trong khi người lớn luôn ao ước có một cuộc sống phải hơn nữa hơn mãi, thì trẻ con chỉ luôn ao ước một cuộc sống có bố có mẹ, có tình yêu thương bao bọc của gia đình, được hàng ngày gọi tiếng “Bố” tiếng “Mẹ” mỗi khi ăn, khi ngủ, khi chơi…

photo5

Nhóm thực hiện bộ phim này là ê kíp lớp Phim Truyện H1401 của Trung tâm Hỗ trợ và Phát triển Tài năng Điện ảnh (TPD). Đây là bộ phim duy nhất trong mùa Búp Sen Vàng 2015 có đồng Đạo diễn: bạn Trần Xuân Đài (sinh viên ĐH FPT) và bạn Dư Ngân Linh (Đạo diễn Phim truyện Yên lặng).

Đạo diễn Trần Xuân Đài tâm sự rằng có lẽ Thương gửi bố là phim truyện tốn nhiều thời gian quay nhất trong Top 10 năm nay. Bộ phim được bấm máy từ Tháng 6 năm 2014 dưới sự chỉ dẫn của Thầy – Đạo diễn Bùi Thạc Chuyên (Đạo diễn phim Chơi Vơi, Lời Nguyền Huyết Ngải…). Qua nhiều lần dựng phim và chỉnh sửa hậu kỳ, đồng Đạo diễn vẫn chưa thực sự ưng ý với bản dựng nê đã quyết định tiếp tục quay thêm và chỉ hoàn thiện bộ phim khi cảm thấy chỉn chu nhất. Bản dựng cuối cùng của bộ phim là vào tháng 10 năm 2014.

photo3

Đạo diễn cũng chia sẻ thêm, trong những cảnh quay hoàn thiện thêm sau này, chính hai Đạo diễn Trần Xuân Đài và Dư Ngân Linh là người trực tiếp quay phim. Chính vì vậy, Thương gửi bố với sự góp mặt của hai đạo diễn trẻ tài năng, đã tạo làn gió mới cho hạng mục đề cử Top 10 năm nay – sáng tạo, đa chiều. Tuy nhiên, Xuân Đài cũng kết luận việc đồng Đạo diễn cũng có những điểm mạnh và điểm yếu của riêng nó. “Nó khiến cho công việc hơi bị xáo trộn lẫn nhau và đạo diễn dễ bị sa đà vào những nhiệm vụ không phải của mình” – anh chia sẻ.

Sự góp mặt của NSND Hồng Chương là cứu cánh lớn nhất của bộ phim, còn lại đều là những diễn viên không chuyên hoặc bán chuyên” – Đạo diễn trẻ Trần Xuân Đài khiêm tốn. Đó có lẽ là một cái nhìn cầu toàn của bất kỳ Đạo diễn nào khi bộ phim của mình được công chiếu. Hai Đạo diễn bật mí thêm, những cảnh quay ở phim khó nhất cũng là những cảnh quan trọng nhất là cảnh có cậu bé. Đoàn làm phim đã phải dành rất nhiều công sức, chuyện trò và sự dỗ dành để hoàn thiện những cảnh quay đắt giá này.

Photo4

Thương gửi bố là một bộ phim không quá nặng nề, lại có tình cảm sâu đậm. Kết cấu nội dung nhẹ nhàng, hình ảnh trong sáng và trẻ thơ. Xem bộ phim, khán giả hẳn sẽ đắm đuối và ngân nga mãi giai điệu khi mỗi tâm thư được gửi đi giữa các nhân vật.

Posted in Uncategorized

[NHÂN VẬT TIÊU BIỂU BÚP SEN VÀNG 2015] – NGUYỄN HỒNG BÁCH: Điện ảnh là cuộc sống hiện thực

“Chiều muộn” là phim truyện của Đạo diễn trẻ Nguyễn Hồng Bách nhận được phản hồi rất tích cực tại mùa giải Búp Sen Vàng năm nay đặc biệt là sau buổi chiếu phim đề cử Movie Marathon. Thước phim đen trắng cùng nội dung khai thác khía cạnh tâm lí trong đời sống của nhân vật chính cũng là nhân vật duy nhất của phim khiến khán giả đặt rất nhiều câu hỏi sau khi xem xong phim…

1794560_607853552643904_2754641297560336336_n

“Tên đầy đủ của mình là Nguyễn Hồng Bách, 19 tuổi và học tập tại trường Đại học Phương Đông. Mình là người đang tập sống một cách vui vẻ. Mình thích được làm người khác có cảm giác yên tâm. Mình không thích nói nhiều và không thích những người nói nhiều, có lẽ mình thích nghe hơn. Cách sống của mình khá cực đoan và trong điện ảnh cũng vậy. Mình thích phim thể loại nghệ thuật, tâm lí, điều tra.” – Đạo diễn Nguyễn Hồng Bách bộc bạch.
PV: Chào Bách, bạn có thể chia sẻ về nhân vật, cảnh quay và nội dung phim “Chiều muộn” với khán giả được không?

Về Nhân vật trong phim thì đó là người phụ nữ đã lập gia đình, sống ở thành thị. Cô tầm 26 – 27 tuổi và có gương mặt gầy, u buồn, cô đơn. Bộ phim được thực hiện trong bối cảnh một phòng khách sạn. Các cảnh quay thường chậm, góc máy hẹp, nhiều cảnh dài. Lột tả sự cô đơn và bức bách của nhân vật. “Chiều muộn” kể về một người phụ nữ trưởng thành tìm không gian riêng trong một phòng khách sạn, ẩn chứa nhiều bí mật về cuộc đời và con người của cô. Bộ phim lại cho khán giả nhiều câu hỏi tự vấn đồng thời khán giả cũng là người sẽ trả lời những câu hỏi đó.

PV: Mỗi đoàn làm phim đều có những khó khăn và thuận lợi riêng. Còn Đạo diễn, bạn nhìn nhận về những điều này thế nào?

Bộ phim này là sản phẩm đầu tay của cá nhân đạo diễn và toàn bộ ekip, khối lượng công việc nhiều nên đã tạo một áp lực khá lớn cho các thành viên. Vấn đề kinh phí cũng là một bài toán khó vì vậy tổ chức sản xuất Lê Thanh Hải đã phải tính toán rất chi li và cụ thể.

10300078_10153031534042276_4106535044250764501_n

Vì bộ phim chỉ có một bối cảnh và một diễn viên nên Ekip dễ dàng trong việc tập diễn và từ đó có thể giúp diễn viên hiểu sâu sắc hơn về kịch bản. Cùng với đó là sự giúp đỡ nhiệt tình của giảng viên Đỗ Quốc Trung trong tiền kì và hậu kì khiến “Chiều muộn” đã được chỉn chu và hoàn thiện hơn rất nhiều.

PV: “Chiều muộn” là phim đầu tay của Bách, chắc chắn bạn cũng sẽ rút ra được rất nhiều điểm ưu cũng như nhược từ bộ phim phải không?

Bộ phim cuốn hút ngay từ đầu và nhiều tình tiết chậm rãi, khiến khán giả luôn tập trung theo dõi và vỡ òa ở khúc cao trào. Với chất liệu đen trắng, bộ phim là tấm gương phản chiếu bản chất con người và xã hội hiện đại chỉ có 2 màu cơ bản. Chủ đề của bộ phim nói về người phụ nữ trưởng thành nói riêng và hiện thực xã hội nói chung, mình mong khán giả sẽ có câu trả lời riêng và nhìn thấy chính bản thân họ trong bộ phim, dù chỉ là một chút.

Bộ phim có nhiều cảnh quay dài, đồng thời nhịp phim khá chậm, sẽ khiến một số khán giả cảm thấy “sốt ruột” khi xem phim. Ở khúc cao trào, do xử lí âm thanh chưa được tốt nên sẽ có người không nghe được câu thoại đắt giá nhất của bộ phim. Vì là bộ phim đầu tay, chắc chắn sẽ có nhiều sai sót của đạo diễn và ekip nên mình cảm thấy nếu được làm lại lần nữa, chắc chắn bộ phim sẽ hay hơn rất nhiều.

PV: Dưới quan điểm của mình, Bách có thể chia sẻ về đặc sắc riêng của bộ phim hay là lý do bộ phim của bạn lọt vào Top 10 Đề cử hạng mục Phim truyện mùa Búp Sen Vàng năm nay – năm 2015 được không?

Đặc sắc nhất của bộ phim là kể về một câu chuyện người phụ nữ cô đơn, tất cả đều mù mờ và không có điều gì là chắc chắn. Còn điều đặc sắc mình mong muốn nhất đó là mỗi khán giả sẽ có những cái kết riêng, những câu trả lời riêng của họ. Hãy thả lỏng người và suy nghĩ sâu hơn một chút về bộ phim. Cũng vì lí do đó mà mình đã đặt tên tiếng anh là The Circles – Những vòng xoay của cuộc đời.

Bộ phim “Chiều muộn” là một bộ phim đầu tay nhưng đã đánh bại rất nhiều đối thủ khác để lọt Top 10 Búp Sen Vàng mùa thứ Sáu này. Đạo diễn cùng ê kíp chắc chắn sẽ rất tự hào và có hoạch định tương lai Điện ảnh cho mình rồi chứ? 

Trong tương lai mình sẽ tiếp tục việc học tập tại TPD, đồng thời mình muốn khám phá kho tàng điện ảnh thế giới nhiều hơn, muốn trau dồi thật nhiều.

Ekip thực hiện bộ phim “Chiều muộn” đều là các học viên lớp phim truyện H1405 thuộc sự giảng dạy của giảng viên Đỗ Quốc Trung. Vì lớp mình “học giỏi” quá nên đã chia thành 3 đoàn riêng biệt để làm 3 bộ phim tốt nghiệp (cười). Đã có Hai trên Ba bộ phim ấy lọt vào Đề cử Top 10 Búp Sen Vàng năm nay. Các thành phần đoàn đều là những người thông minh, có nhiều ý tưởng sáng tạo và dám nói lên suy nghĩ của mình. Trong ekip của mình, mình thực sự rất tôn trọng và quý anh sản xuất Lê Thanh Hải, là người lớn tuổi nhất và dung hòa toàn bộ các thành viên trong đoàn. Ngoài ra chị quay phim Nguyễn Minh Phương cũng là người có một mắt thẩm mĩ đặc biệt, biên kịch chị Lê Thị Hồng Quyên rất hăng hái và nhiệt tình, mình cũng rất biết ơn các bạn, anh, chị, em khác trong lớp đã trợ lí trong những ngày quay. Mình rất mong trong tương lai được làm phim với họ một lần nữa.

10911257_487314008074545_2757498658528442822_o

Đối với mình, điện ảnh là cuộc sống hiện thực. Tương lai nếu mình không làm phim đi chăng nữa, chắc chắn mình vẫn sẽ là người theo dõi những gì mà thế giới điện ảnh sống động đang diễn ra. Và TPD là một nơi tuyệt vời để những người trẻ yêu thích làm phim tìm đến nhau, cho ra lò những tác phẩm tuyệt nhất của họ. Mình mong muốn trong tương lai sẽ vẫn hoạt động trong cộng đồng WAFM – Chúng ta làm phim ở nhiều vị trí khác nhau.

Mình xin gửi lời cảm ơn chân thành đến giảng viên Đỗ Quốc Trung, trợ giảng Ngô Đức Anh, toàn thể ekip và học viên lớp phim truyện H1405. Đồng thời, xin gửi lời cảm ơn ban tuyển phim và ban báo chí của Búp Sen Vàng 2015.
Xin chân thành cảm ơn Bách, chúc Đạo diễn trẻ cùng đoàn làm phim “Chiều muộn” sẽ thành công rực rỡ ở mùa giải năm nay. Hẹn gặp lại các bạn tại Lễ trao giải Búp Sen Vàng ngày 02.08.2015 tại Rạp Công Nhân, 42 Tràng Tiền, Hoàn Kiếm, Hà Nội!

MAI PHƯƠNG

Posted in Uncategorized

[NHÂN VẬT TIÊU BIỂU BÚP SEN VÀNG] ĐẠO DIỄN DƯ NGÂN LINH: Đạo diễn đòi hỏi khổ luyện

1475904_811866592201149_5316310420958890725_n

PV: Cảm xúc của bạn khi nghe tin “Yên lặng” được đề cử Búp Sen Vàng như thế nào?

Mình cảm thấy bất ngờ khi không ngờ bộ phim của mình và cố gắng của cả đoàn lại đi xa tới vậy. 

PV: Có thể nói bạn đã tham gia rất nhiều đoàn phim ở nhiều vị trí khác nhau. Lần này thử sức với vị trí đạo diễn với “Yên lặng”, bạn cảm thấy thế nào?

Mình cảm thấy rất áp lực và hơi “khớp” khi lần đầu thử sức làm đạo diễn. Và nói là thử sức nên sau khi thử xong thì mình nghĩ vị trí này hơi “quá sức” với chị (cười). Mình thích người đạo diễn với tư cách là khán giả chứng kiến cảm hứng lao động nghệ thuật của họ, chứ mình nghĩ không phải ai cũng có thể đảm nhận vị trí này. Đó là một nghề đòi hỏi cả tư chất sẵn có lẫn khổ luyện mà mình không tự tin rằng mình có thể là một trong số họ.

PV: Ý tưởng về kịch bản phim xuất phát từ đâu?

Ý tưởng về kịch bản phim đến từ một bài báo nói về ảnh hưởng của âm thanh đến não bộ con người và sau đó là việc chính mình bị phát rồ bởi tiếng ồn từ nhà hàng xóm khi nhà họ đang xây. Bây giờ mình vẫn rùng mình khi nghĩ đến cái tiếng cắt gạch nhức óc kéo dài cả ngày ấy.

PV: Tại sao bạn lại chọn bối cảnh là ký túc xá chứ không phải nơi nào khác?

Vì ký túc xá là nơi hầu như ồn ào cả ngày và nếu chẳng may lại có một đám bạn cùng phòng ồn ào nữa thì xin chúc mừng, bạn sẽ không bao giờ cảm thấy “yên lặng” được luôn. Và nhân vật của mình là một sinh viên nên mình cũng muốn tái hiện lại cái bối cảnh sống của cậu ta một cách chân thực nhất có thể.

PV: Nhân vật như được tạo nên bởi diễn viên chính. Có phải bạn đã nhắm trước vai diễn này rồi không?

Mình tổ chức casting và khi Tùng(nhân vật chính) với khuôn mặt gầy gò cớm nắng và đôi mắt thâm quầng(đôi khi nhìn hơi sợ sợ) bước vào phòng mình đã nghĩ: thôi chắc là bạn này rồi.

10482057_10152632798932689_5235479638381920396_o

PV: Chi tiết trong phim mà bạn tâm đắc nhất?

Là chi tiết về cái cây khi nhân vật chính chạy được đến chỗ cái cây nhưng vẫn nghe thấy tiếng gõ cửa.

PV: Bộ phim sau khi hoàn thành có giống như tưởng tượng của bạn trước đó không?

Về mặt nội dung, phim hơi thiếu chi tiết so với mong muốn của mình. Về mặt hình ảnh, nó đẹp và sâu hơn.

PV: Bạn muốn gửi gắm gì qua bộ phim này?

“Sự tĩnh lặng nội tại của con người nằm ở bên trong, bạn chỉ có thể tìm được nó bằng cách hướng vào bên trong, chứ không phải từ việc giải quyết những vấn đề bên ngoài”.

HUYỀN MY

Posted in Uncategorized
Các hoạt động của TPD
Filmmaking Community 8

Filmmaking Community 8

Filmmaking Community 8

More Photos
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 52 other followers